
metaDescription: Nghị định 25/2026 và dự thảo sửa đổi giúp doanh nghiệp nhập khẩu hóa chất xây dựng cắt giảm thủ tục, chi phí tuân thủ nếu phân loại đúng từ đầu.
Theo Tạp chí Kinh tế - Tài chính, dự thảo sửa đổi Nghị định 25/2026/NĐ-CP không chồng thêm thủ tục nhập khẩu mà tập trung vào chứng chỉ tư vấn chuyên ngành và kế hoạch phòng ngừa sự cố hóa chất. Với phụ gia bê tông, hóa chất chống thấm — nhóm sản phẩm nhà thầu sử dụng hàng ngày — dư địa giảm chi phí tuân thủ nằm ở khâu phân loại ngay từ đầu, không phải ở cửa khẩu. Đặt cạnh vụ việc tại Quảng Ngãi vừa được Tạp chí Doanh nghiệp và Hội nhập đưa tin, ranh giới giữa "được miễn" và "bị truy cứu" trở nên rõ hơn.
Phân loại đúng từ đầu — chìa khóa cắt giảm chi phí tuân thủ
Nghe "vật liệu xây dựng" nm trong danh sách loại trừ của dự thảo, không ít đơn vị sẽ nghĩ mình hoàn toàn nm ngoài phạm vi điều chỉnh. Sai lầm nằm ở chỗ đọc thiếu một vế: sản phẩm chứa hóa chất nhưng đã được đóng gói hoàn chỉnh để người dùng cuối sử dụng trực tiếp mới thuộc nhóm loại trừ. Ngược lại, phụ gia lỏng, dung dịch polymer, silicate hay hợp chất chống thấm gốc polyurethane — vốn phải định lượng và pha trộn trưc khi dùng — vẫn thuộc diện kiểm soát.
Theo TS. Đào Cao Sơn, phân loại sai kéo theo chuẩn bị hồ sơ không cần thiết, kéo dài thi gian và phát sinh chi phí. Ngược lại, xác định đúng giúp chủ động ký hợp đồng, sắp xếp logistics và kiểm soát thời gian nhập hàng. Một cách rà soát nhanh tại trạm trộn: trước mỗi lô, đối chiếu MSDS với danh mục loại trừ trong dự thảo — chỉ mất 15 phút nhưng tối ưu hóa được cả chuỗi thủ tục phía sau, thay vì phát hiện sai khi hàng đã nằm trên cảng.
Thông quan chưa phải kết thúc — chui trách nhiệm vẫn kéo dài
Quan niệm thông quan là hoàn thành nghĩa vụ tiềm ẩn rủi ro mà nhiều đơn vị phân phối vẫn duy trì. Dự thảo yêu cầu quản lý thống nhất bảy thông tin: tên hóa chất, thành phần, nồng độ, khối lượng, mục đích sử dụng, nơi lưu trữ và quá trình sử dụng — tất cả phải khớp và truy xuất được khi cơ quan chức năng yêu cầu.
Với hóa chất chống thấm gốc polymer, đây không ch là thủ tục giấy tờ. Nó quyết định phản ứng thủy hóa có diễn ra đúng như thiết kế hay không: polymer để ngoài kho quá ngưỡng nhiệt cho phép sẽ mất hoạt tính, hệ quả là lớp chống thấm tại công trường không đạt cường độ danh định. Giới hạn của hóa chất không nằm ở công thức trên giấy, mà ở điều kiện bảo quản giữa cảng và công trình — và hồ sơ truy xuất chính là công cụ buộc doanh nghiệp nhìn vào điều kiện đó thay vì ước lượng cảm tính.
Quảng Ngãi: Khi 1,8 tấn bã bê tông trở thành biến số hình sự
Tạp chí Doanh nghiệp và Hội nhập cho biết, ngày 22/8, Công an tỉnh Quảng Ngãi đã tống đạt quyết định khởi tố đối với Nguyễn Phúc Bảo và Phạm Văn Duẩn — hai cá nhân tại Công ty TNHH Sản xuất và Kinh doanh vật liệu xây dựng A.P. (Phân khu công nghiệp Sài Gòn - Dung Quất, xã Bình Sơn) — về tội "Gây ô nhiễm môi trường" theo khoản 3 Điều 235 Bộ luật Hình sự. Hành vi bị điều tra: chỉ đạo nhân viên đổ hơn 1,8 tấn bã bê tông tại hai vị trí quanh trạm trộn, không đảm bảo quy định bảo vệ môi trường.
Vụ việc đặt câu hỏi cho cả chuỗi cung ứng vật liệu xây dựng: bã bê tông là chất thải phát sinh thường xuyên — nhưng thường xuyên không đồng nghĩa với được phép đổ tùy tiện. Khi khâu thu gom, lưu giữ, vận chuyển bị buông lỏng, xử phạt hành chính có thể chuyển thành trách nhiệm hình sự không chỉ với người trực tiếp đổ mà với cả người chỉ đạo. Đặt cạnh dự thảo Nghị định 25, biến số cuối cùng không nằm ở thủ tục nhập khẩu, mà ở việc doanh nghiệp có giám sát được toàn bộ chuỗi — từ cảng, qua kho, ra công trình, đến bã thải — hay không.
Một tỷ lệ để tự rà soát: số lô hóa chất có đủ ba lớp dữ liệu (hồ sơ nhập khẩu, điều kiện bảo quản kho, biên bản bàn giao công trường) chia cho tổng số lô. Dưới 70% — đó không còn là câu chuyện thủ tục, mà là lỗ hổng quản trị cần xử lý trước khi cơ quan chức năng nhắc thay.